


Hạt cà phê từ nông trại Tây Nguyên — Since 1993
Quét QR trên ly — gọi món trong vài giây







Ở quán có một người khách, sáng nào cũng gọi đúng một ly cà phê đen, không đường. Nhân viên mới tò mò hỏi: "Chú uống vậy không đắng sao?" Ông khuấy nhẹ ly cà phê, cười: "Đắng chứ. Nhưng chú thích thứ gì thật. Ngọt nhạt ngoài kia, đời cho chú nếm nhiều rồi." Cà phê đen là vậy — không có sữa, không có đường, không có gì làm bớt cái đắng. Trong ly chỉ còn đúng vị thật của hạt cà phê: thơm, đậm và đắng thật thà. Nó không cố làm vừa lòng ai ở ngụm đầu tiên, nhưng ai đã hiểu rồi thì đi cùng cả đời. Giống một người bạn dám nói thật — nghe hơi khó, mà quý vô cùng.

Bạc xỉu sinh ra ở Sài Gòn, từ thời những tiệm nước người Hoa còn thơm mùi dầu cháo quẩy. "Bạc tẩy xỉu phé" — ly sữa trắng thêm chút xíu cà phê — vốn được pha cho phụ nữ và trẻ nhỏ, những người chưa quen vị đắng. Ai ngờ cái món "uống tạm cho vui" ấy lại được cả Sài Gòn yêu suốt trăm năm. Lý do thật ra rất đơn giản: không phải ai cũng uống được đắng ngay từ đầu. Có người cần bắt đầu bằng vị ngọt dịu, rồi mới quen dần, đậm dần lên. Nên nếu hôm nay bạn chọn bạc xỉu, cứ tự nhiên. Mọi tình yêu lớn đều từng bắt đầu bằng một chút — rất nhỏ.

Người ta hay ví cà phê sữa như một cặp đôi ở bên nhau đã lâu. Cà phê nóng tính, đậm đà, nhiều góc cạnh. Sữa dịu dàng, nhẫn nại, biết lắng nghe. Rót vào nhau, chẳng bên nào biến mất: cái đắng chỉ tròn lại, cái ngọt chỉ sâu thêm, và dư vị cuối cùng là một thứ không thể tách đôi được nữa. Món này người Việt uống qua bao thế hệ, ở vỉa hè hay trong quán máy lạnh cũng vẫn một công thức ấy. Có lẽ vì nó giống chuyện của nhiều đôi: hai người khác tính vẫn ở bên nhau rất bền — không phải vì ai đổi thành ai, mà vì mỗi bên chịu nhường một chút. Hợp lại, thành một vị ngon mà đứng riêng không ai có được.

Có vị khách quen từng nói với quán: "Ngày nào rối quá, tôi gọi Americano nóng." Nghe lạ, mà ngẫm rất đúng. Americano thật ra rất đơn giản: một phần cà phê pha máy thật đậm, rót thêm nước nóng vào. Tưởng vậy là bị loãng, nhưng không — nước nóng làm cà phê bớt gắt, mùi thơm dậy lên rõ hơn, và một ly nhỏ uống vội hóa thành một ly đầy để nhâm nhi từ từ. Người cũng vậy. Khi thấy cuộc sống quá ngột ngạt, bạn không cần vứt bỏ điều gì cả. Chỉ cần dành cho mình một khoảng trống — một buổi sáng ngồi yên, một hơi thở thật dài — là mọi thứ lại dễ chịu hơn.

Cà phê muối ra đời ở Huế, trong một quán nhỏ của một đôi vợ chồng trẻ. Nghe thì ngược đời — ai lại bỏ muối vào cà phê? Vậy mà chỉ một chút mặn thôi, vị giác như được đánh thức: cái gắt dịu xuống, phần ngọt béo phía sau bỗng hiện ra rõ ràng. Từ quán nhỏ ấy, món "ngược đời" đi khắp cả nước. Có lẽ vì nó nói trúng một điều ai cũng từng trải qua: đời không tránh được những ngày mặn. Nhưng chính những ngày mặn làm ta biết ngày ngọt quý đến chừng nào. Chút muối trong ly — như chút gian nan trong đời — không làm hỏng vị. Nó làm mọi ngọt ngào sau đó trở nên thật hơn.

Americano đá là món duy nhất bạn không thể uống hai lần giống nhau, ngay trong cùng một ly. Ngụm đầu tiên lạnh và đậm, cà phê còn nguyên vị mạnh. Mười phút sau, đá tan bớt, mùi thơm mở ra, ly nước dịu lại như một người vừa nguôi cơn giận. Đến ngụm cuối, nó đã là một câu chuyện khác — nhẹ hơn, trong hơn, nhưng vẫn là cà phê. Không ngụm nào quay lại lần thứ hai, và không ngụm nào là hỏng cả. Món này dạy người uống một điều nhỏ về thời gian: đừng đợi mọi thứ thật hoàn hảo rồi mới bắt đầu thưởng thức. Mỗi khoảnh khắc có một vị riêng — nhấp khi nó đến, và đừng tiếc viên đá đã tan.

Cái tên Cappuccino mượn từ màu áo choàng nâu của các thầy tu dòng Capuchin nước Ý. Nhưng linh hồn của món này nằm ở lớp bọt sữa — mịn như lụa, ấm như một tấm chăn mỏng, phủ lên phần cà phê đậm bên dưới. Lớp bọt không sinh ra để che vị cà phê. Nó sinh ra để vị cà phê mạnh mẽ ấy chạm vào môi người uống một cách êm ái hơn. Cappuccino vì thế giống những người vừa giỏi vừa khiêm nhường: năng lực vẫn nguyên đó, chỉ là cách họ xuất hiện khiến ai cũng thấy nhẹ nhõm. Uống một ngụm cappuccino đúng nghĩa, bạn sẽ hiểu: dịu dàng không phải là yếu đuối. Dịu dàng là khi người mạnh mẽ biết cách làm người khác thấy dễ chịu.

Có những đêm quán đã đóng cửa, đèn tắt gần hết, barista vẫn đứng lại một mình tập rót sữa. Đổ hỏng, lau đi, rót lại. Chiếc lá trên mặt ly latte chỉ mất ba giây để thành hình — nhưng ba giây ấy được đổi bằng hàng trăm giờ như thế: bọt phải mịn như lụa, tay phải vững, dòng sữa phải được kiểm soát đến từng nhịp thở. Người uống nhìn thấy một hình vẽ đẹp. Người trong nghề nhìn thấy tất cả những buổi tập không ai chứng kiến. Nên khi ly cà phê có hình trái tim được đặt xuống bàn bạn, hãy nhìn nó thêm một giây. Mọi vẻ đẹp tưởng như dễ dàng — đều từng là một nỗ lực lặng lẽ.

Mocha vốn là tên một thành phố cảng bên bờ biển Yemen — nơi những bao cà phê đầu tiên xuống thuyền đi ra thế giới. Trên hành trình dài ấy, cà phê gặp chocolate. Hai kẻ đều quen làm nhân vật chính: một bên sâu lắng cá tính, một bên đậm đà quyến rũ. Bỏ chung vào một ly, chúng hoàn toàn có thể nuốt chửng nhau. Nhưng ly mocha ngon là một cuộc nhường nhịn khéo léo: vị chocolate đến trước ở ngụm đầu, vị cà phê đọng lại sau cùng, sữa đứng giữa làm người hòa giải. Không ai thắng tuyệt đối — mà cả ly cùng thắng. Đôi khi trong đời cũng thế: nhường một bước, câu chuyện chung lại hay hơn phần mỗi người đứng riêng.

Bí mật của ly latte nằm ở một điều không nhìn thấy được: nhiệt độ của sữa. Nóng đúng độ, sữa tự dậy lên vị ngọt thanh của riêng nó — không cần một thìa đường nào. Quá tay một chút, mùi tươi mới biến mất; non tay một chút, vị tròn không tới. Người pha đứng sau quầy canh từng độ ấm, còn người uống chỉ thấy: sao ly này êm thế. Latte giống những điều tử tế nhất trong đời — không ồn ào, không tuyên bố, không đòi được ghi nhận. Chỉ lặng lẽ dễ chịu, để rồi ta uống cạn lúc nào không hay, và nhớ về nó mà không giải thích được vì điều gì. Ngọt ngào thật sự, chưa bao giờ cần phô trương.

Đứng trước máy xay, ít ai biết người pha chế đang canh một thứ rất nhỏ: kích thước của từng tinh thể đá. Xay to quá, ly nước thô và nhanh tách lớp. Xay mịn quá, tất cả tan thành nước trước khi kịp thưởng thức. Phải đúng ở giữa — từng hạt đá li ti, mát lạnh, mịn màng — thì ngụm cà phê mới vừa êm vừa tỉnh táo. Chúng ta hay đi tìm niềm vui ở những thứ to tát, nhưng niềm vui thật ra giống ly đá xay này: nó nằm trong những điều rất nhỏ được làm thật kỹ. Một tin nhắn hỏi thăm đúng lúc. Một góc bàn gọn gàng. Một ngụm lạnh giữa trưa nắng. Nhỏ thôi — mà đủ làm mát cả một ngày dài.

Hibiscus — hoa atiso đỏ — cho vị chua dịu mà đằm, uống xong rồi vị vẫn còn vương lại rất lâu. Cam vàng thì ngược lại: chua sáng, thơm bừng lên như nắng sớm. Hai cái chua ấy đứng riêng đều hay, nhưng đứng cạnh nhau tưởng chừng sẽ giẫm chân nhau. Vậy mà không. Khi pha đúng, cam mở đầu tươi sáng như nắng sớm, hibiscus đọng lại êm như chiều muộn — một ly trà mà có cả hai khoảng đẹp nhất của ngày. Không ai phải giả làm vị ngọt để dễ được yêu. Những người bạn quý nhất trong đời ta cũng vậy: họ không giống ta, thậm chí rất khác. Nhưng chính cái khác ấy làm ta rõ nét hơn. Ở cạnh đúng người — bạn không cần đổi vị. Bạn chỉ sáng thêm.

Ít ai gọi socola đá xay vì khát. Người ta gọi nó sau một việc khó vừa xong, một tuần dài vừa qua — như một cách tự nói với mình: "Ổn rồi, mình xứng đáng được ngọt một chút." Nhưng cái lạnh có tính cách riêng: nó làm hương cacao hiện ra chậm hơn. Nên socola cho món này phải đủ sâu, để ngụm đầu như một món tráng miệng, và ngụm cuối — khi đá bắt đầu tan — hương vẫn còn nguyên. Tự thưởng, hóa ra, cũng là một kỹ năng: đúng lúc, đủ độ, không vội vàng. Ly socola đá xay chỉ xin bạn một điều — uống chậm thôi. Để vị ngọt có đủ thời gian kể hết câu chuyện của nó.

Trưa nắng nóng mà có ly cam chanh tuyết mát lạnh thì không còn gì bằng. Vị chua thanh của chanh quyện cùng vị ngọt mọng nước của cam trong lớp đá xay xốp mịn, nhấp một ngụm là thấy người nhẹ nhõm, tỉnh táo và tràn đầy năng lượng trở lại.

Mộc mạc từ gói trà túi lọc, chút đường thanh và vài lát đá lạnh nhưng Lipton đá lại là món giải khát quen thuộc đi cùng năm tháng. Vị trà chát nhẹ, chua ngọt dễ uống, hợp cho mọi bữa ăn trưa hay những buổi ngồi tán gẫu dài hơi với bạn bè.

Một tách Lipton nóng hổi, thơm nhẹ mùi thảo mộc với chút vị ngọt dịu giúp làm ấm bụng rất nhanh. Những lúc thấy người gai gai lạnh hay cổ họng hơi rát, uống từng ngụm trà ấm là cách đơn giản nhất để cơ thể thấy dễ chịu trở lại.

Nhấp một ngụm trà đào chanh sả, bạn sẽ nhận ra các hương vị không đến cùng một lúc. Sả nhẹ nhất nên bay lên trước, như một lời chào. Đào ngọt thơm ở quãng giữa, như đoạn đẹp nhất của câu chuyện. Rồi chanh khép lại cuối ngụm, đánh thức vị giác như một cái kết mở. Ba nhân vật trong một ly — không ai giành nói trước, không ai nói mãi không thôi. Mỗi hương biết chờ đến lượt mình, và vì thế hương nào cũng được nhớ. Ly trà này giống một cuộc trò chuyện tử tế, nơi ai cũng có chỗ để được lắng nghe. Biết lên tiếng đúng lúc là một tài năng. Biết nhường lời đúng lúc — là một tài năng lớn hơn.

Hoa cúc là loài hoa không chịu được sự vội vàng. Nước quá nóng, hương cháy mất. Ngâm quá lâu, vị đắng khô ở lại. Muốn nhận được mùi thơm dịu và vị thanh ấy, người pha buộc phải nhẹ tay, hạ nhiệt, chờ đúng lúc — nghĩa là phải chậm lại thật sự. Chúng ta thì hay nghỉ ngơi kiểu vội: lướt điện thoại mười phút giữa hai việc, rồi gọi đó là thư giãn. Trà cúc nóng đề nghị một cách khác. Ngồi xuống thật. Thở chậm thật. Để hơi ấm đi qua cổ họng thật. Câu chuyện của ly trà này không nằm trong nước — nó nằm trong khoảng lặng giữa hai ngụm, nơi nhịp ngày tự nhiên dịu xuống mà chẳng cần ai ra lệnh.

Ly trà này có hai cái chua, và chúng không đi cùng một nhịp. Chanh chua kiểu nhanh và sáng — vừa chạm môi đã biết ngay. Hibiscus chua kiểu chậm và đằm — uống xong một lúc, vị mới thấm dần lên. Người pha giỏi không để hai nhịp ấy giẫm lên nhau: chanh đánh thức ở ngụm đầu, hibiscus đọng lại về sau, và ở giữa là nền trà mát giữ nhịp. Cảm xúc con người cũng nhiều tầng như vậy. Có niềm vui bùng lên tức thì, có nỗi thương ngấm rất lâu; có cơn giận đến trong một giây, có nỗi nhớ ở lại nhiều năm. Nên đừng vội gọi tên mọi thứ ngay ngụm đầu tiên. Hãy để dư vị nói nốt phần của nó — trong ly trà, và trong lòng mình.

Người trồng bơ có một bí quyết không sách nào dạy được: nhìn quả bơ là biết còn mấy ngày nữa tới độ ngon nhất. Hái sớm, thịt bơ xơ và nhạt. Để trễ, bơ nẫu, mất mùi tươi. Chỉ đúng thời điểm, thịt bơ mới béo mềm, tự làm nên độ sánh mịn — khi ấy sữa và đá chỉ việc hoàn thiện, chứ không phải cứu vãn. Máy xay tốt đến đâu cũng không thay được quả bơ chín đúng lúc. Đời người cũng có những quả bơ như thế: một lời xin lỗi, một cơ hội, một cuộc gặp. Sớm quá thì chưa chín. Muộn quá thì đã hỏng. Điều quan trọng thường không khó — nó chỉ cần ta nhận ra đúng thời điểm của nó.

Làm sinh tố dâu, người pha chế đứng trước một cám dỗ: thêm ngọt cho dễ uống. Nhưng ai làm nghề lâu đều biết — thứ làm nên ly sinh tố dâu ngon không phải vị ngọt, mà là phần chua tự nhiên được giữ lại vừa đủ. Sữa và đá vốn đã làm trái cây dịu đi; bỏ nốt cái chua, hương dâu sẽ chìm, và ly nước hóa nhạt nhòa như bao ly khác. Phải còn một nét tươi sáng ở cuối ngụm, dâu mới còn là dâu. Người cũng vậy. Để dễ được yêu mến, ta hay tự mài mòn góc cạnh của mình — bớt thẳng, bớt khác, bớt thật. Nhưng thứ khiến người khác nhớ bạn chưa bao giờ là phần giống mọi người. Giữ lấy chút chua của mình — đó là nơi hương thơm bắt đầu.

Ngay khoảnh khắc quả táo được bổ ra, thời gian bắt đầu chạy. Mặt táo sậm dần, hương táo đổi dần — từng phút một, không chờ ai. Vì thế ly ép táo ngon không nằm ở công thức cầu kỳ, mà ở quãng đường thật ngắn: từ trái táo đến chiếc ly, càng nhanh càng quý. Uống một ngụm ép táo tươi là gặp quả táo ở khoảnh khắc nó gần với chính nó nhất. Trong đời cũng có nhiều thứ giống quả táo vừa bổ: một lời cảm ơn định nói, một cái ôm định dành, một dự định ấp ủ mãi. Để lâu, chúng không hỏng hẳn — chỉ không còn tươi như lúc đầu. Điều gì đáng làm, hãy làm khi nó còn mọng nước.

Lê là loại quả nói rất khẽ. Hương của nó nhẹ đến mức chỉ cần vài viên đá quá tay là biến mất, chỉ cần một vị nào mạnh hơn đứng cạnh là bị che khuất ngay. Nên ly ép lê ngon là ly được giữ tối giản nhất có thể: đủ lạnh, đủ tươi, không cố gây ấn tượng với ai. Nó không chinh phục bạn ở ngụm đầu — nó làm dịu vị giác từ từ, rồi để lại cảm giác mọng nước, thanh sạch mà không món nào bắt chước được. Đời cũng có những con người, những điều tử tế khẽ khàng như thế. Vì không ồn ào nên dễ bị lướt qua. Nhưng ai chịu chậm lại để nhận ra — sẽ thấy đó là thứ trong lành nhất mình từng gặp.

Ly ép cam bắt đầu từ trước cả khi vắt: khoảnh khắc dao chạm vỏ, tinh dầu bật ra — đó là mùi thơm đầu tiên chạm đến người uống. Nhưng bí quyết thật sự nằm ở lực tay. Vắt quá mạnh, cùi trắng và dầu vỏ kéo vị đắng vào ly. Vắt quá nhẹ, lại bỏ phí bao nhiêu nước quả ngọt lành. Người pha giỏi là người biết dừng đúng lúc — không tham thêm một chút nào nữa. Chừng mực, nghe thì đơn giản, mà là một loại tài năng hiếm: nói vừa đủ, giúp vừa sức, thương mà không siết chặt. Như ly nước cam trước mặt bạn — nó ngọt trọn vẹn được như vậy, chính là vì có một bàn tay đã biết điểm dừng.

Mận và đào là hai người bạn tính cách trái ngược. Mận chua, hơi chát, nói gì cũng thẳng — nhấp vào là tỉnh cả người. Đào ngọt, thơm mềm, chuyên đi xoa dịu — ở cạnh là thấy dễ chịu. Đứng riêng, mỗi quả đều thiếu một nửa. Nhưng trong ly trà này, mận mở đầu rõ ràng, đào ở lại êm ái phía sau, và người uống được cả hai điều: tỉnh táo, rồi bình yên. Trong đời, ta cũng cần đủ hai kiểu bạn như thế — người dám nói thật cho ta tỉnh ra, và người biết vỗ về cho ta đi tiếp. Đừng chỉ giữ quanh mình những lời ngọt. Một chút chua đúng lúc, nhiều khi, mới là thương thật.

Ở quầy pha chế Viva có một nguyên tắc không đổi: người uống phải nhận ra trà trước khi nhận ra vị béo. Muốn vậy, trà phải được ủ đậm hơn bình thường — vì khi gặp sữa, mọi hương vị đều sẽ dịu xuống. Trà mà yếu, sữa sẽ nuốt trọn, và ly nước chỉ còn là sữa thoảng mùi trà. Nghe là chuyện pha chế, mà ngẫm lại là chuyện đời. Sống giữa những điều êm ái — lời khen, sự thoải mái, thói quen — giữ được chất riêng là việc khó nhất, vì chúng làm ta nhạt đi lúc nào không hay. Ly trà sữa này vì thế là một lời nhắc nhỏ: cứ mềm mại với đời. Nhưng đừng bao giờ để đời quên mất vị của bạn.

Oolong là loại trà đứng giữa: không tươi hẳn như trà xanh, không đậm hẳn như trà đen. Nhờ đứng giữa, nó mang được nhiều lớp hương mà hai đầu không có — chút hoa, chút gỗ, chút chát mềm ở cuối. Uống nhanh, bạn chỉ thấy một ly trà sữa dễ chịu. Uống chậm, từng lớp hương mới lần lượt bước ra, như một người kiệm lời bắt đầu kể chuyện. Ly trà không giấu gì cả — chỉ là nó không kể hết trong ngụm đầu tiên. Người sâu sắc cũng thường như vậy: gặp một lần chưa thấy gì đặc biệt, càng ở cạnh càng nhận ra nhiều tầng đáng quý. Điều sâu sắc không bao giờ vội. Nó dành trọn vẹn cho ai chịu ở lại đến ngụm cuối cùng.

Sự kết hợp đầy đặn giữa bơ sáp dẻo mịn, sữa chua thanh mát và sốt trái cây chua ngọt. Từng muỗng múc lên vừa béo ngậy vừa tươi mát, ăn tới đâu thấy thích thú tới đó, vừa ngon miệng lại vừa tốt cho sức khỏe. Sữa chua được kết hợp cùng bơ và trái cây tươi như việt quất, đào hoặc chanh dây, sau đó xay mịn để tạo nên kết cấu sánh mượt và mát lạnh. Vị béo nhẹ của bơ hòa quyện với sữa chua thanh dịu và hương trái cây tự nhiên, mang đến trải nghiệm cân bằng và dễ thưởng thức. Thức uống là lựa chọn phù hợp cho những ai yêu thích sự tươi mới từ nguyên liệu thiên nhiên và phong cách sống năng động.

Ở Nhật, matcha không bắt đầu như một thức uống — nó bắt đầu như một nghi lễ. Người ta che nắng cho cây trà từ nhiều tuần trước khi hái, rồi nghiền cả búp trà thành thứ bột xanh mịn như sương. Khác với mọi loại trà chỉ cho ta phần nước rồi giữ lại phần lá, matcha trao trọn vẹn tất cả: màu xanh thẳm, vị sâu, cảm giác đầy đặn trên đầu lưỡi. Không giữ lại gì. Không nửa vời. Có lẽ vì thế mà matcha đi qua bao thế kỷ vẫn đứng vững. Ly matcha latte nóng vì vậy như một lời nhắc dịu dàng: đã làm thì làm trọn, đã thương thì thương thật. Những gì được trao trọn vẹn — bao giờ cũng để lại dư vị lâu nhất.

Bột matcha có một tính cách riêng: nó không chịu tan như đường. Đổ vội, nó vón cục, lắng xuống đáy ly như dỗi. Người pha phải đánh kỹ, khuấy đều, cho nó thời gian hòa vào nước từng chút một. Nhưng khi được chuẩn bị tử tế, matcha đền đáp xứng đáng: một màu xanh mịn giữ nguyên từ ngụm đầu đến ngụm cuối, không phai, không đổi vị. Hòa nhập mà không tan biến — đó là việc khó nhất, trong ly trà và cả trong đời. Vào một nơi mới, một tập thể mới, ai cũng cần được "khuấy đều" như thế: từ từ, tử tế, không ép. Đừng sợ mình chậm. Thứ được hòa tan cẩn thận sẽ giữ được màu của mình đến giọt cuối cùng.
Tập đoàn Viva là một tập đoàn hàng đầu Việt Nam về cà phê, với tầm nhìn trở thành một trong những tập đoàn kinh tế tư nhân hàng đầu khu vực. Với mong muốn đem đến cho thị trường những sản phẩm – dịch vụ theo tiêu chuẩn quốc tế và những trải nghiệm hoàn toàn mới về phong cách sống hiện đại, Viva đã và đang chứng tỏ vai trò tiên phong, dẫn dắt sự thay đổi xu hướng tiêu dùng trong nhiều lĩnh vực.

Chuỗi cà phê & sản phẩm cà phê theo tiêu chuẩn quốc tế.

Hợp tác thương mại, dịch vụ & nhượng quyền thương hiệu.

Vùng nguyên liệu bền vững tại Tây Nguyên — Since 1993.

Hành trình “Trái tim xanh” đồng hành cùng cộng đồng.
























Tin mới
Tin mới
Tin mới
Tin mới
Tin mới
Tin mới